Mỗi người chúng ta đều mang trong mình những giới hạn, những vết nứt, những yếu đuối mà đôi khi ta không muốn ai nhìn thấy. Thường thì ta chọn cách phủ nhận, che giấu, hoặc bào chữa cho chúng. Ta sợ rằng, nếu để lộ ra người khác sẽ coi thường, sẽ đánh giá, và ngay cả Thiên Chúa cũng sẽ không thể dùng ta. Nhưng chính lúc ta khước từ sự yếu đuối của mình, ta lại vô tình khước từ cơ hội để Thiên Chúa hành động trong ta theo cách Người muốn.
Thiên Chúa lại có cái nhìn rất khác. Người phán: “Trời cao hơn đất bao nhiêu thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối của các ngươi, và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng của các ngươi bấy nhiêu” (Is 55,9). Đường lối của Chúa không giống đường lối của con người. Người thường chọn những điều tưởng chừng như nghịch lý để bày tỏ quyền năng của mình. Nếu Chúa chỉ dùng những con người hoàn hảo, thì chẳng có điều gì được thành toàn, bởi lẽ không ai trong chúng ta là hoàn hảo cả. Chính sự yếu đuối lại trở thành nơi Người tỏ bày sức mạnh, để ta biết rằng mọi thành công, mọi hoa trái đều đến từ ân sủng của Chúa chứ không phải từ khả năng riêng của ta.
Chúng ta giống như những chiếc bình gốm mong manh, dễ vỡ, đầy thiếu sót. Nhưng chính những chiếc bình ấy lại được Chúa chọn để chứa đựng kho tàng ân sủng. Người muốn ta nương tựa vào Ngài, để sự mỏng giòn của ta trở thành nơi quyền năng của Chúa được tỏa sáng.
Nhà truyền giáo Hudson Taylor từng nói: “Tất cả những người khổng lồ của Chúa đều là những người yếu đuối.” Mô-sê nóng nảy, từng giết người, từng đập vỡ bia đá, nhưng Thiên Chúa lại biến ông thành người hiền lành nhất trên đời; Đa-vít từng sa ngã trong tội ngoại tình, nhưng vẫn được gọi là người đẹp lòng Chúa; Phê-rô thì bốc đồng, nhụt chí, nhưng lại trở thành “tảng đá” vững chắc; Còn Gio-an, một “người con của sấm sét” đầy kiêu ngạo, lại trở thành “môn đệ của tình yêu”;…
Những câu chuyện ấy cho ta thấy: Chúa không chọn vì ta hoàn hảo, không chọn vì ta giỏi giang hay xứng đáng. Người chọn ta vì ta yếu đuối, và vì ta cần đến Người. Chính sự yếu đuối lại là lời mời gọi ta bước vào mối tương quan thân mật với Chúa, để mọi sự trong đời ta đều quy về Người.
Khi ta nhìn vào những giới hạn của bản thân, ta có thể bị cám dỗ nghĩ rằng: “Có lẽ Chúa sẽ không bao giờ dùng tôi.” Nhưng sự thật là: Chúa không bao giờ bị giới hạn bởi những yếu đuối của ta. Người dùng chính những vết nứt để ánh sáng của Người chiếu tỏa. Người biến những thất bại thành bài học, biến những yếu đuối thành cơ hội để ta trưởng thành trong ân sủng. Vậy nên, thay vì chối bỏ hay bào chữa cho những yếu đuối, ta hãy học cách đón nhận chúng như một phần của hành trình. Hãy để sự yếu đuối trở thành nơi ta gặp gỡ Chúa, để ta biết rằng mình không thể tự mình đứng vững, nhưng cần nương tựa vào Người.
Lạy Chúa, xin giúp con biết can đảm thừa nhận và đón nhận những yếu đuối của mình. Xin cho con đừng chối bỏ hay tìm cách bào chữa, nhưng biết chân thành chia sẻ và hân hoan trong chính sự mỏng giòn của con. Xin cho con tin rằng, chính nơi sự yếu đuối, quyền năng và tình yêu của Chúa sẽ được tỏ bày rạng ngời. Và xin cho con biết sống mỗi ngày trong niềm xác tín: “Ơn Ta đủ cho con, vì sức mạnh của Ta được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối” (2 Cr 12, 9).
Mary
