Chạm lòng con, Chúa ơi!

Đó không chỉ là một lời thưa, mà còn là kinh nghiệm âm thầm nhưng rất thật tôi cảm nhận được trong những ngày tĩnh tâm này. Không ồn ào, không mạnh mẽ, nhưng nhẹ nhàng và kiên nhẫn. Thiên Chúa đang chạm đến tâm hồn tôi – chạm vào những góc khuất mà có lẽ tôi đã nhiều lần né tránh, chạm vào những giới hạn mà đôi khi tôi không muốn nhìn nhận.

Qua hành trình của tổ phụ Ab-ra-ham, tôi được mời gọi nhìn lại chính mình. Ab-ra-ham – người đã mau mắn lên đường khi được Thiên Chúa gọi, một con người của đức tin và lòng tín thác. Tuy nhiên, hành trình của ông không phải lúc nào cũng trọn vẹn, nhưng vẫn mang những giới hạn rất con người. Và khi lặng nhìn vào hành trình ấy, tôi nhận ra chính mình trong đó – cũng đang mang một trách nhiệm, cũng đang được trao một sứ mạng, nhưng không phải lúc nào tôi cũng sống trọn vẹn điều mình được gọi.

Trong cương vị là người đứng đầu, là người có trách nhiệm với cộng đoàn, tôi nhận ra mình đã có những lúc chưa đủ lắng nghe, chưa đủ kiên nhẫn. Đôi khi, tôi còn hành động theo cái nhìn chủ quan của riêng mình. Có những quyết định, những cách cư xử – khi nhìn lại, tôi biết mình có thể chọn một con đường khác: nhẹ nhàng hơn, khiêm tốn hơn, và nhất là đặt Thiên Chúa vào vị trí trung tâm hơn.

Chính trong những nhận ra ấy, tôi không chỉ thấy những thiếu sót, mà còn cảm nhận được một lời mời gọi rất nhẹ nhàng: hãy bắt đầu lại. Hành trình của Ab-ra-ham không phải là hành trình của sự hoàn hảo, mà là hành trình của niềm tin từng bước – một niềm tin được thanh luyện qua thử thách, qua những khúc quanh của cuộc đời, và qua cả những lần can đảm đứng lên để tiếp tục.

Tôi hiểu rằng điều Thiên Chúa cần nơi tôi không phải là một người lãnh đạo không sai lầm, nhưng là một con người biết lắng nghe, biết hoán cải, và biết để cho Ngài dẫn dắt. Những giới hạn của bản thân không phải là điểm kết thúc, nhưng có thể trở thành nơi Thiên Chúa hành động, nếu tôi biết mở lòng ra.

Xin cho con biết dừng lại nhiều hơn để lắng nghe – lắng nghe trong cầu nguyện, và lắng nghe chị em trong cộng đoàn với một trái tim rộng mở.

Xin cho con biết khiêm tốn nhìn nhận những thiếu sót của mình, không để rơi vào thất vọng, nhưng để lớn lên.

Và xin cho mỗi quyết định, mỗi hành động không còn xuất phát từ ý riêng, nhưng từ một sự tìm kiếm thánh ý Thiên Chúa.

“Chạm lòng con, Chúa ơi!” – để con không còn sống hời hợt trong ơn gọi của mình, nhưng biết để cho Thiên Chúa biến đổi từng ngày. Xin đừng để con trở nên một người lãnh đạo chỉ biết làm tròn bổn phận, nhưng là một con người thật – biết lắng nghe, biết hoán cải, và biết để cho Ngài dẫn đi, từng bước một, dù chậm, nhưng thật. Để từ sự biến đổi ấy, con cũng có thể trở nên khí cụ bình an và yêu thương cho cộng đoàn mà con được trao phó.

Và nếu một lúc nào đó con thấy mình quá nhỏ bé, quá bất xứng để tiếp tục, xin cho con nhớ rằng: “Ơn Ta đủ cho con, vì sức mạnh của Ta biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối.” (2 Cr 12, 9)

Sr. Maria Luce

 

Thông báo
Chat Facebook (8h-24h)
Chat Zalo (8h-24h)
0338698531 (8h-24h)