Giữa đêm đông tôi tìm gặp Chúa

…Tôi chỉ đơn giản bước đến vì tình yêu Chúa thúc đẩy tôi hiện diện bên những người đang cần hơi ấm của một bàn tay và ánh mắt cảm thông.

TIẾNG GỌI GIỮA MÙA ĐÔNG

Từ tháng 11 đến cuối tháng 3 mỗi năm, khi những cơn gió biển Dieppe thổi về mang theo cái lạnh cắt da, tôi lại cảm thấy trong lòng vang lên một tiếng gọi rất khẽ, rất dịu dàng: “Con hãy đến với những người bé mọn của Ta.”

Tiếng gọi ấy không phát xuất từ một nhiệm vụ được giao, cũng không đến từ một kế hoạch đã được sắp đặt sẵn. Nó khởi đi từ ước muốn sống trọn vẹn linh đạo Mến Thánh Giá: Hiện diện giữa đời, để trái tim mình rung động trước nỗi đau của con người, và dám bước đến nơi đang cần hơi ấm của tình người.

Và thế là tôi lên đường…

MANG THEO HƠI ẤM ĐẾN NHỮNG GÓC PHỐ

Mỗi tối, tôi cùng vài thiện nguyện viên tìm đến những người đang trú tạm nơi mái hiên, trạm xe buýt hay những góc phố lặng lẽ.
Chúng tôi mang theo: thức ăn và nước uống nóng, khăn, tất, mũ len, áo khoác, chăn và những tấm trải giữ nhiệt cùng vài vật dụng thiết yếu cho người sống ngoài trời. Những món quà thật nhỏ bé nhưng khi được trao đi bằng tình yêu, chúng trở thành ánh sáng le lói giữa đêm đông lạnh giá.

Tôi đến với họ như một người chị em đến thăm người thân đang khốn khó –
không phán xét, không dò hỏi, chỉ hiện diện với sự tôn trọng và lòng cảm thông chân thành.

NHỮNG CUỘC GẶP GỠ CHẠM ĐẾN TÂM HỒN

Tôi không thể quên ánh mắt biết ơn của một người đàn ông khi được khoác chiếc chăn mới; Tôi nhớ giọt nước mắt lặng lẽ của một phụ nữ khi đón lấy ly trà nóng trong tay; Và tôi nhớ những nụ cười rất nhẹ – hiếm hoi nhưng đẹp đến nao lòng của những con người tưởng chừng đã đánh mất mọi hy vọng.

Trong từng gương mặt ấy, tôi nhận ra Chúa đang đứng đó: lạnh, đói và đang mong chờ ai đó nhận ra Người. Và từ sâu thẳm lòng mình, tôi chỉ thầm thưa: “Lạy Chúa, con ở đây!

DẤN THÂN TỪ TRÁI TIM – LINH ĐẠO MẾN THÁNH GIÁ GIỮA ĐỜI

Giữa những bước chân đi trong đêm gió rét, có lúc mệt mỏi, có lúc ướt sũng, có lúc thật lặng lẽ,… nhưng chính trong những khoảnh khắc ấy, tôi cảm nghiệm sâu xa hơn bao giờ hết: Chiêm niệm trong hành động, hy sinh trong thinh lặng, hiện diện như một dấu chỉ của lòng thương xót Chúa, và trao ban mà không đòi đáp trả.

Đó là lúc linh đạo Mến Thánh Giá không còn là một khái niệm, nhưng trở thành hơi thở thấm vào từng bước chân. Không có sự thúc ép hay yêu cầu nào, chỉ có ước muốn để Thánh Giá tỏa sáng bằng một tình yêu âm thầm.

HOA TRÁI GIỮA MÙA ĐÔNG GIÁ LẠNH

Đêm nay, Noël lại về. Cái lạnh năm nay dường như khác lạ hơn. Nhưng những cuộc gặp gỡ trong đêm đông đã để lại nơi tôi: những nụ cười được hồi sinh, những trái tim được sưởi ấm, những mối dây liên đới rất nhẹ giữa người với người, và một sự bình an âm ỉ mà Thiên Chúa gieo sâu trong lòng.

Tôi hiểu rằng, sứ vụ bác ái không nhất thiết gắn liền với một nhiệm kỳ hay một danh xưng. Nhưng đôi khi, chỉ cần một trái tim biết yêu là đủ để lên đường. Và trong những đêm đông ấy, tôi cảm nhận thật rõ: Chính Chúa là Đấng dẫn tôi đi.

Lạy Chúa Giêsu Chịu Đóng Đinh,
xin cho trái tim con luôn nhạy cảm trước những nỗi khổ của anh chị em.
Xin dạy con biết yêu bằng những điều nhỏ bé,
biết cho đi mà không giữ lại,
biết hiện diện mà không ồn ào.

Xin chúc lành cho những ai đang sống giữa cái lạnh của đêm đông,
để họ tìm được sự bình an và niềm hy vọng.
Và xin cho mọi bước chân bác ái của con
trở thành ánh sáng nhỏ trong đêm tối,
để Thánh Giá tình yêu của Chúa
lan tỏa đến mọi nơi con được sai đến.
Amen.

Sr. Marie Hoàn

 

Thông báo
Chat Facebook (8h-24h)
Chat Zalo (8h-24h)
0338698531 (8h-24h)