Khi trở về là một hành trình rực rỡ

Tôi viết những dòng này trong khoảnh khắc màn đêm tĩnh mịch khẽ buông, mang theo làn gió se lạnh len qua những tán lá rừng nơi Đan viện Thiên Hà. Đêm nay là đêm cuối cùng của hành trình “trở về” – những ngày tĩnh tâm lặng lẽ bên Chúa. Và chính trong khoảng lặng sâu thẳm này, tôi muốn dừng lại thêm một chút nữa: đủ để nhìn lại, đủ để lắng nghe, và đủ để can đảm sắp xếp lại những bộn bề trong tâm hồn trước khi bước tiếp hành trình ơn gọi.

“Rực rỡ chưa?” – một câu hỏi gợi hứng từ lời nói quen thuộc trên mạng xã hội: “Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?” – đã trở thành sợi chỉ đỏ xuyên suốt kỳ tĩnh tâm. Nhưng dưới ánh sáng đức tin, câu hỏi ấy không còn là nỗi băn khoăn về thành công, danh vọng hay những dự định tương lai. Trái lại, nó trở thành lời mời gọi sâu xa để tôi tự vấn: “Trước mặt Thiên Chúa, cuộc đời tôi sẽ rực rỡ như thế nào trong ơn gọi dâng hiến?”

Ơn gọi là một hành trình dài – hành trình tiến về miền “rực rỡ” mà Thiên Chúa dành riêng cho mỗi người. Thế nhưng, trên con đường ấy, tôi đã không ít lần dừng chân trước những “hòn đá” mang dáng vẻ hào nhoáng. Tôi nhặt lấy, cất vào hành trang và tiếp tục bước đi. Nhưng càng đi, tôi càng cảm thấy nặng nề. Những “hòn đá” ấy dần tích tụ thành một khối đá lớn, thô ráp – mang tên oán giận, khép kín, yếu đuối…

Chính những ngày tĩnh tâm đã giúp tôi dừng lại. Tôi mở hành trang của mình ra, đối diện với những gánh nặng và cả những tổn thương đã âm thầm chất chứa từ lâu. Trong thinh lặng, tôi trở về với nguồn cội của chính mình – nơi tôi nhận ra những điều đã làm mình chậm bước, những vết thương khiến mình khép kín và mỏi mệt.

Trong sự tĩnh lặng ấy, tôi bắt đầu đối thoại – với Chúa, và với chính mình. Và tôi nghe thấy lời mời gọi dịu dàng nhưng mạnh mẽ: hãy buông bỏ, hãy mở lòng. Khi can đảm trở về với điểm khởi đầu, tôi khám phá ra rằng những vấp ngã và đau khổ không chỉ là vết thương, nhưng còn là ân ban riêng – nơi tôi học cách chấp nhận, học cách đón nhận chính mình trong sự thật, và học cách lớn lên.

Những “hòn đá” dần rơi xuống bên vệ đường. Hành trang trở nên nhẹ nhàng hơn. Và tôi biết: mình đã thực sự bước một bước mới.

Khi học được cách buông bỏ và mở lòng, tôi cảm nhận hành trình ơn gọi của mình được mở ra với một chân trời đầy hy vọng. Đó chính là sự “rực rỡ” mà tôi kiếm tìm – không phải thứ ánh sáng chói lòa, ồn ào, nhưng là ánh sáng âm thầm, bền bỉ, được dệt nên từ nỗ lực cá nhân và tình yêu dịu dàng của Thiên Chúa.

Ánh sáng ấy không nhất thiết phải khiến người khác nhận ra ngay, nhưng vẫn lặng lẽ đồng hành trong từng bước chân của người dâng hiến:
là những phút giây biết dừng lại để trở về,
là những lần can đảm bỏ lại phía sau những “hòn đá” nặng trĩu,
là những lần vấp ngã nhưng không từ bỏ.

“Rực rỡ” – vì thế – không hệ tại việc đứng trên đỉnh cao vinh quang, nhưng là khi con người biết trở về với nguồn sống, biết mở lòng để Đức Kitô bước vào và biến đổi trái tim mình.

Khép lại kỳ tĩnh tâm, tôi nhận ra nơi mình một nụ cười bình an, một tâm hồn lắng dịu, và một trái tim thanh thoát vừa được hồi sinh. Và có lẽ, chỉ cần như thế thôi – tôi đã trở nên “rực rỡ” nhất trong ánh nhìn của Thiên Chúa và trong chính hành trình của mình.

El Shaddai
Đệ tử Mến Thánh Giá Hà Nội

Thông báo
Chat Facebook (8h-24h)
Chat Zalo (8h-24h)
0338698531 (8h-24h)