Nhật ký thiêng liêng – Ngày con kết hôn!

Hồng ân Vĩnh khấn trong Gia đình Hội Dòng Mến Thánh Giá Hà Nội

“Và quả thật, có bàn tay Chúa phù hộ em.” (Lc 1,66)

Ngày hôm nay, con được đứng trước Chúa, trước Gia đình Hội Dòng Mến Thánh Giá Hà Nội, trước gia đình bố mẹ của con và trước Hội Thánh để long trọng nói lên lời giao ước trọn đời với Đức Kitô. Có lẽ cả cuộc đời này, con sẽ không thể diễn tả hết được những gì con đã cảm nhận trong ngày đặc biệt ấy. Đó không chỉ là một ngày trọng đại trong cuộc đời con, nhưng còn là một hồng ân lớn lao mà con biết mình không thể tự mình có được. Đằng sau giây phút con đứng đó là biết bao lời cầu nguyện, biết bao hy sinh, biết bao giọt nước mắt, biết bao bàn tay âm thầm nâng đỡ và, trên hết, là một tình yêu trung tín của Thiên Chúa – Đấng đã yêu con trước khi con biết yêu Người, đã chọn con trước khi con biết chọn Người và đã kiên nhẫn dẫn con đi qua từng chặng đường của ơn gọi.

Con bước vào đời thánh hiến không phải để tìm một cuộc sống dễ dàng, cũng không phải để tìm cho mình một vị trí hay một sự bảo đảm nào đó cho tương lai. Con bước vào đời thánh hiến chỉ vì con muốn tìm Đấng mà lòng con yêu mến. Đối với một người nữ tu Mến Thánh Giá, Đấng ấy chính là Đức Giê-su Ki-tô chịu đóng đinh – Đấng đã gọi con, yêu con và hiến mình vì con. Khi nhìn lại hành trình ơn gọi, lòng con trào dâng biết bao cảm xúc. Một chặng đường dài với những niềm vui và thử thách, những lần mạnh mẽ nhưng cũng có biết bao lúc yếu đuối, những ngày bình an xen lẫn những ngày đầy sóng gió. Có những lúc con tưởng mình đủ mạnh để bước đi, nhưng cũng có những lúc con nhận ra mình thật nhỏ bé và bất lực. Thế nhưng, trên tất cả, con nhận ra một điều thật rõ ràng: con đã được Chúa dẫn đi bằng một tình yêu và sự quan phòng kỳ diệu.

Ngày hôm nay, nếu nhìn lại, con thấy hành trình ấy giống như một cuộc “phỏng vấn” chỉ có một câu hỏi duy nhất: Con có muốn yêu Chúa không? Những câu hỏi được đặt ra cho con trước lời khấn trọn đời khiến trái tim con rung động sâu xa: “Con có muốn tự hiến thân cho Thiên Chúa cách mật thiết hơn bằng lời khấn trọn đời không?”; “Nhờ ơn Chúa giúp, con có muốn đón nhận và tuân giữ trọn đời nếp sống khiết tịnh hoàn hảo, khó nghèo, vâng phục mà Chúa Ki-tô và Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Người, đã chọn không?”; “Con có muốn tha thiết sống theo Phúc Âm, tuân giữ Hiến chương và Nội quy của Hội Dòng, để cố gắng kiên trì và vững vàng đạt tới đức ái hoàn hảo với Thiên Chúa và tha nhân không?”; và “Nhờ ơn Chúa Thánh Thần phù giúp, con có muốn quảng đại dâng hiến trọn đời phục vụ Dân Thiên Chúa không?”

Đứng trước những câu hỏi ấy, con chợt nhận ra rằng Chúa không hỏi con về bằng cấp, thành tích hay năng lực. Người cũng không hỏi con đã làm được những điều gì vĩ đại. Người chỉ hỏi một điều rất đơn sơ nhưng cũng rất sâu xa: trái tim con có đủ để yêu Chúa hay không? Tình yêu mà Chúa muốn nơi con không phải là một cảm xúc nhất thời của một ngày long trọng, nhưng là một cuộc hiến thân. Đó là lựa chọn thuộc về Chúa mỗi ngày, là trung thành với Người cả khi vui cũng như lúc buồn, khi mạnh khỏe cũng như khi yếu đau, khi bình an cũng như khi gặp sóng gió.

Vì thế, lời thưa “con muốn”, cũng như tiếng “xin vâng” con nói hôm nay, không phải là lời hứa rằng từ nay con sẽ không bao giờ yếu đuối. Trái lại, đó là lời xác tín rằng dù con yếu đuối, Chúa vẫn ở bên để nâng con lên; dù con bất toàn, Chúa vẫn có thể hoàn thành công trình của Người nơi con. Bởi con hiểu rằng giá trị của đời mình không nằm ở những gì con có thể làm được, nhưng trước hết nằm ở một sự thật đơn sơ: con là người được Chúa yêu thương. Con là một “tuyệt tác” trong tình yêu và lòng thương xót của Người.

Để trở thành hiền thê của Đức Kitô, con được mời gọi thuộc trọn về Người. Nhưng càng thuộc về Người, con càng phải có một trái tim rộng mở để yêu thương mọi người. Hai điều ấy không hề đối nghịch, nhưng hòa quyện thành một: thuộc trọn về Chúa để yêu thương con người bằng chính tình yêu của Chúa. Bởi nếu tình yêu dành cho Chúa không làm cho trái tim con rộng mở hơn với chị em và tha nhân, thì tình yêu ấy vẫn chưa đi đến tận cùng ý nghĩa của đời thánh hiến.

Hôm nay, con muốn phó thác chính mình vào bàn tay nhân từ của Chúa. Con không biết tương lai sẽ dẫn con đến đâu. Con không biết phía trước sẽ là những ngày nắng đẹp hay những cơn mưa dài. Con cũng không biết mình sẽ phải đối diện với những thử thách nào, những giới hạn nào của bản thân, những hy sinh nào trong đời sống cộng đoàn. Nhưng con biết chắc một điều: Có Chúa ở đó! Bên con! Và Ngài luôn yêu con! Chính sự hiện diện ấy làm cho con bình an. Có Chúa, con không còn phải ngập ngừng hay sợ hãi. Có Chúa dẫn đường, con có thể an tâm bước đi và gieo mình trọn đời vào vòng tay nhân từ, thương xót của Người.

Sau lời thẩm vấn của Đức Tổng Giám mục Giuse, nhờ ơn Chúa trợ giúp, con đã can đảm đáp lại tình yêu của Đấng Tình Quân bằng lời tuyên tín và bằng sự ký kết một giao ước vĩnh viễn với Ngài trước mặt các vị đại diện và toàn thể Dân Thánh: “…con tuyên khấn với Thiên Chúa Toàn Năng sống Khiết Tịnh, Nghèo Khó, Vâng Phục trọn đời theo Hiến chương và Nội quy Hội Dòng Mến Thánh Giá Hà Nội. Con tận tình phó thác đời sống con cho Hội Dòng này để cùng với chị em bước đi trong Linh đạo Mến Thánh Giá…”

Từng câu chữ ấy vang lên nơi môi miệng con, nhưng dường như không chỉ môi miệng con nói. Chính trái tim con đang nói, cả cuộc đời con đang nói và cả hành trình ơn gọi của con đang nói lời “xin vâng”. Con cảm thấy trái tim mình thực sự được tình yêu Chúa chạm đến, khiến con dám mạnh dạn trao tất cả cho Người. Ba lời khấn Khiết Tịnh, Nghèo Khó và Vâng Phục không còn chỉ là những điều luật hay những bổn phận mà một nữ tu phải thực hiện. Sâu xa hơn, đó là lời đáp trả tình yêu đối với Đức Kitô. Con đã chọn Chúa làm gia nghiệp, chọn Ngài làm Đấng Tình Quân duy nhất và trao trọn cuộc đời mình cho Ngài.

Con hiểu rằng giao ước ấy không phải là một quyết định nhất thời dựa trên cảm xúc của một ngày trọng đại, nhưng là một lời cam kết cho cả cuộc đời. Từ hôm nay, con được mời gọi trung thành với Chúa không chỉ khi mọi sự thuận lợi, nhưng cả trong những lúc khô khan, thử thách, hiểu lầm, mệt mỏi hay khi phải đối diện với những giới hạn của chính mình và của cộng đoàn. Đó mới là lúc tình yêu được thanh luyện và trở nên chân thật hơn.

Trong linh đạo Mến Thánh Giá, con càng cảm nhận rõ hơn rằng con đường theo Đức Kitô là con đường của tình yêu tự hiến. Thập giá không phải là điểm kết thúc, nhưng là con đường dẫn đến sự sống và phục sinh. Vì thế, lời Vĩnh khấn hôm nay không chỉ là một biến cố long trọng, nhưng là một lời mời gọi con mỗi ngày biết kết hợp những hy sinh, đau khổ và những công việc nhỏ bé của mình với Thánh Giá Đức Kitô để trở nên một lễ vật tình yêu dâng lên Chúa.

Rồi giây phút chiếc nhẫn được Đức Tổng Giám mục Giuse, đại diện Chúa Ki-tô, trao vào tay con. Người nói: “Con hãy lãnh nhận chiếc nhẫn này là dấu chỉ giao ước tình yêu con ký kết với Đức Kitô bằng lời khấn trọn đời. Con hãy giữ lòng trung tín với Người để đáng được nhận vào dự tiệc cưới hân hoan muôn đời.”

Con không thể quên giây phút ấy. Chiếc nhẫn nhỏ bé nhưng mang trong mình một tình yêu lớn lao. Nó là dấu chỉ rằng con đã thuộc về một Đấng duy nhất. Từ hôm nay, cuộc đời con mang một dấu ấn mới: Đức Kitô là Bạn Trăm Năm củaan vui, nhưng cả khi con phải bước đi trong những đêm tối của đức tin.

Trong thinh lặng của tâm hồn, con đã thưa với Chúa: “Lạy Chúa, cho con luôn trung tín với giao ước tình yêu này.” Xin đừng để con quên rằng trước khi con yêu Chúa, chính Chúa đã yêu con trước; trước khi con chọn Chúa, chính Chúa đã chọn con. Rồi con lại được trao Thánh giá vào đôi tay bé nhỏ. Lời trao Thánh giá vang lên: “Con hãy lãnh nhận Thánh giá này là dấu chỉ nhắc con năng suy niệm về Đức Giêsu Kitô Chịu Đóng Đinh là đối tượng duy nhất của lòng trí con, để con hiểu biết và yêu mến Người trọn đời.”

Con nhìn Thánh giá và hiểu rằng đây chính là con đường của con – con đường của một người nữ tu Mến Thánh Giá. Thánh giá không chỉ là một biểu tượng con mang trên mình, nhưng là lời nhắc nhở con phải mang trong tim. Nhìn lên Thánh giá, con thấy một tình yêu không giữ lại điều gì cho riêng mình. Đức Giê-su đã yêu con đến cùng và hiến dâng chính mạng sống vì con.

Vì thế, nếu có những lúc con phải hy sinh, xin cho con biết hy sinh vì yêu. Nếu có những lúc con phải từ bỏ, xin cho con biết từ bỏ vì yêu. Nếu có những lúc con phải chịu đựng, xin cho con biết kết hợp những đau khổ ấy với Thánh giá của Chúa. Xin cho con không sợ Thánh giá, bởi phía sau Thánh giá là tình yêu và sự sống, là ánh sáng và niềm vui Phục Sinh của Đấng đã yêu con và cũng là Đấng đã chịu đóng đinh vì con.

Sau tất cả những tuyên tín của Giao Ước, con được Chị Tổng Phụ trách Maria đại diện chính thức đón nhận vào đại gia đình Hội Dòng Mến Thánh Giá Hà Nội với mọi quyền lợi và nghĩa vụ. Con hiểu rằng từ nay, con không bước đi một mình. Con thuộc về một gia đình. Một gia đình nơi con được đón nhận, được yêu thương, được nâng đỡ, nhưng đồng thời cũng được mời gọi góp phần xây dựng Hội Dòng và cộng tác vào sứ mạng mà Hội Dòng đã lãnh nhận nơi Giáo Hội và xã hội.

Giây phút được Chị ôm vào lòng, con như vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Đó không phải là một cái ôm đơn thuần hay một nghi thức bề ngoài. Trong vòng tay ấy, con cảm nhận một sự đón nhận thật sâu xa – đón nhận cả con người con, cả hành trình ơn gọi của con, cả những yếu đuối, giới hạn, niềm vui và những hy sinh đang chờ phía trước. Trong vòng tay của Chị, con cảm nhận mình thực sự thuộc về một gia đình. Con như nghe thấy một lời nhắn nhủ không thành tiếng: “Từ nay, con không bước đi một mình, nhưng có Hội Dòng, có Chị và có biết bao chị em cùng đồng hành với con trên hành trình tận hiến.”

Rồi những khoảng lặng của màn đêm buông xuống. Ngày trọng đại dần khép lại, nhưng trong lòng con, mọi sự dường như vẫn còn nguyên vẹn. Hôm nay, con đã “kết hôn”, nhưng con không “lấy” một người bình thường. Con đã bước vào một hôn ước thiêng liêng, một giao ước tình yêu được ký kết với chính Thiên Chúa Toàn Năng.

Với hành trình hiến dâng, con biết mình không thể nói: “Con đã hoàn thành”, “con đã toại nguyện” hay “con đã đạt tới”. Không! Lời Vĩnh khấn hôm nay chính là một khởi đầu mới. Con đã chọn con đường hẹp và con biết mình cần rất nhiều ơn Chúa để có thể bước đi đến cùng.

Lạy Chúa, Chúa đã soi sáng cho con biết thiết tha mong mỏi sống trọn lành, thì xin Chúa cũng làm cho con được bền chí, kiên tâm và trung thành giữ vững những điều con đã tuyên khấn. Con đã gieo mình vào vòng tay nhân từ của Chúa, thì xin đừng để con quay lại tìm kiếm những gì con đã từ bỏ. Chúa đã cho con được theo chân Chúa, được trở thành môn đệ Chúa, và hơn thế nữa, còn được nâng lên địa vị người Bạn Trăm Năm của Đức Ki-tô. Xin cho con được trung thành yêu mến và gắn bó với Chúa.

Xin cho con biết yêu mến Hội Thánh là Hiền Mẫu, yêu mến Hội Dòng là gia đình, cùng chị em gánh vác cuộc đời và yêu thương mọi người bằng chính tình yêu mà Chúa đã đặt vào trái tim con. Xin cho con trở thành một nữ tu Mến Thánh Giá biết sống trọn vẹn khả năng yêu thương: yêu Chúa hết lòng, yêu chị em chân thành, yêu Giáo Hội trung tín và yêu tha nhân bằng một tình yêu quảng đại.

Và rồi, khi cuộc đời trần thế của con khép lại, xin cho con được nghe tiếng Người – người Bạn Trăm Năm dịu dàng gọi mời: “Hãy đến dự tiệc cưới Nước Trời.” Xin cho con được sum họp với tổ tiên, được hợp đoàn cùng các thánh trên trời và muôn thế hệ những người đã trung thành bước theo Chúa, để cùng nhau ca ngợi tình yêu và lòng thương xót của Chúa đến muôn đời.

Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa vì đã gọi con, đã chọn con và đã yêu thương con. Con cảm tạ Chúa vì giữa biết bao người, Chúa đã cúi xuống trên phận nhỏ bé của con và trao cho con một hồng ân mà con không bao giờ dám nghĩ mình xứng đáng. Con cảm tạ Chúa vì hôm nay Chúa đã cùng con ký kết một giao ước tình yêu, một giao ước không phải chỉ dành cho một ngày, một năm hay một chặng đường, nhưng là một giao ước trọn đời.

Nếu cuộc đời con là một câu chuyện, thì hôm nay có lẽ là một trong những trang đẹp nhất. Nhưng con hiểu rằng trang đẹp nhất không phải vì con mặc một bộ tu phục đẹp, đeo một chiếc nhẫn trên tay hay cầm Thánh giá trong ngày Vĩnh khấn. Trang đẹp nhất chính là giây phút con biết mình được yêu, được chọn và được thuộc trọn về Đức Kitô.

Con chỉ là một cô gái nhỏ bé, yếu đuối và bất toàn. Con chẳng có gì để tự hào trước mặt Chúa. Nhưng trong tình yêu của Người, con lại được trở nên người Bạn Trăm Năm của Người. Và vì thế, nếu có ai hỏi con rằng: “Ngày hôm ấy, con là ai?”, có lẽ con sẽ chỉ mỉm cười và nói:

Con là Lọ Lem của Hoàng Tử Giêsu.

Một Lọ Lem chẳng có gì trong tay, nhưng lại được Vua Trời yêu thương. Một Lọ Lem chẳng có gì để tự hào, nhưng được khoác lên mình chiếc áo của đời thánh hiến. Một Lọ Lem chẳng xứng đáng, nhưng được gọi bằng một tên thật đẹp: Hiền thê của Đức Kitô.

Và rồi con hiểu rằng câu chuyện đẹp nhất của cuộc đời con không phải là câu chuyện con đã làm được gì cho Chúa, nhưng là câu chuyện Chúa đã làm gì cho con. Vì thế, con xin trao lại tất cả cho Người: tuổi trẻ của con, ước mơ của con, những niềm vui và nỗi buồn, những thành công và thất bại, những ngày nắng đẹp và những đêm tối đức tin, những điều con hiểu và cả những điều con chưa hiểu. Tất cả, con xin đặt vào bàn tay Người. Bởi vì từ hôm nay, con đã thuộc về Người.

Và con chỉ xin một điều: Xin cho con được yêu Chúa cho đến trọn đời. Con xin cảm tạ Chúa vì một giao ước tình yêu, vì một chuyện tình đẹp nhất của cuộc đời con – một chuyện tình mang tên: MARIA GIÊSU THÁNH GIÁ!

Lọ Lem của Hoàng Tử Giêsu.

Thông báo
Chat Facebook (8h-24h)
Chat Zalo (8h-24h)
0338698531 (8h-24h)